Trận khai mạc World Cup 2026 — Tôi đã ngồi chờ cái đêm này từ rất lâu rồi
Cái mùi của tách cà phê đặc quánh lúc hai giờ sáng, tiếng còi hú từ tivi cũ kỹ, mấy đứa con nít trong xóm bị đánh thức vì ba chúng nó la hét — tôi nhớ cái không khí đó từ hồi Pháp vô địch năm 1998, rồi Brazil năm 2002, rồi cứ thế, cứ thế, mỗi bốn năm một lần tôi lại ngồi xuống cái ghế cũ này và chờ. World Cup với tôi không phải sự kiện thể thao. Nó là cái nhịp của cuộc đời.

Vậy mà giờ người ta nói World Cup 2026 sẽ có 48 đội. Bốn mươi tám. Tôi nghe lần đầu cứ tưởng mình lẫn. Ngày xưa 32 đội đã thấy đông rồi, giờ thêm 16 nữa, FIFA mở cửa rộng ra cho cả thế giới vào. Thích hay không thích thì cũng phải công nhận — cái giải này đang thay đổi, và lần thay đổi này là to nhất từ trước tới giờ.
48 đội, 12 bảng, và cái cảm giác xa lạ mà thú vị
Năm nay người ta chia 12 bảng, mỗi bảng bốn đội. Vẫn quen thuộc về cấu trúc bảng đấu, nhưng số lượng bảng nhiều gấp rưỡi so với trước. Lần đầu tiên trong lịch sử, World Cup sẽ có mặt ở ba quốc gia cùng lúc — Mỹ, Canada và Mexico đồng tổ chức. Mà Mexico thì không xa lạ gì, họ đã tổ chức hai lần rồi, 1970 và 1986. Năm 1986 tôi còn nhỏ nhưng vẫn nhớ Maradona chạy qua cả đội Anh, cái bàn đó người ta gọi là thế kỷ nhưng tôi nghĩ gọi vậy vẫn còn thiếu. Nó không phải của một thế kỷ, nó là vĩnh cửu.
Ngày 11 tháng 6 năm 2026, còi khai mạc sẽ vang lên. Và rồi đến khoảng 19 tháng 7 sẽ có một đội nâng chiếc cúp vàng lên. Gần sáu tuần bóng đá. Tôi không biết mình sẽ thức được bao nhiêu đêm, nhưng tôi biết mình sẽ cố.
Trận khai mạc theo thông lệ thường liên quan đến nước chủ nhà — nhiều khả năng Mỹ sẽ đá trận này, trên sân nhà của họ, trước khán giả nhà của họ. Người Mỹ mấy năm gần đây đang xây dựng được một thế hệ cầu thủ đáng nể. Christian Pulisic đang chơi ở Serie A, chín chắn hơn, nguy hiểm hơn. Gio Reyna nếu giữ được sức khỏe thì cũng là mối đe dọa thật sự. Cái đội Mỹ này không còn là đội mà người ta coi thường nữa — nhưng cũng chưa phải đội mà người ta thật sự sợ. Đó là vị trí thú vị, vì họ sẽ chiến đấu không có gì để mất trên sân nhà.
Những cái tên tôi muốn được xem lần cuối, hoặc lần đầu
Thú thật mà nói, một phần tôi xem World Cup 2026 là để xem Mbappe. Cậu ta đang ở độ tuổi chín muồi nhất — 27 tuổi vào thời điểm giải đấu diễn ra. Không còn là cậu bé thần đồng nữa, mà là người đàn ông đang cần chứng minh rằng mình không chỉ sáng ở cấp độ CLB. Pháp với Mbappe, Griezmann, Camavinga — cái đội đó nếu họ chịu chơi cho nhau thì đáng sợ lắm. Nhưng bóng đá đội tuyển không phải lúc nào cũng dễ như vậy, tôi biết điều đó từ quá nhiều kỳ World Cup rồi.
Rồi còn Brazil. Tôi yêu Brazil theo kiểu của người lớn tuổi — yêu vì nhớ Ronaldo năm 2002, vì nhớ Ronaldinho, vì nhớ cái thứ bóng đá vừa đẹp vừa điên mà không ai khác làm được. Brazil hiện tại đang cố tìm lại bản sắc sau những năm chơi quá cứng nhắc. Vinicius Jr. là niềm hy vọng lớn — tốc độ, kỹ thuật, bản năng phá lưới, cậu ta có đủ cả. Nếu Brazil cho cậu ta được tự do thật sự, thì có thể lắm.
Argentina sau kỳ tích 2022 thì sao? Messi chắc đây là World Cup cuối. Tôi không muốn nghĩ về điều đó nhưng phải nghĩ. Và tôi chỉ muốn ông ấy được đi trong vinh quang, dù có thêm một lần nâng cúp hay không.
Còn Đức, còn Tây Ban Nha, còn Bồ Đào Nha với Ronaldo — ai biết được ông ấy có còn đá không, nhưng nếu có thì cũng là câu chuyện không thể bỏ qua. Bóng đá hay ở chỗ đó — nó luôn có thêm một chương nữa để kể.
Trước giờ bóng lăn, cần biết gì thêm
Tôi không phải người hay đặt cược, nhưng tôi hiểu nhiều người xem bóng đá theo cái cách đó — theo dõi tỷ lệ, đọc nhận định, cân nhắc từng trận. Nếu bạn muốn tổng hợp phân tích về kèo, đội hình, dự đoán cho giải đấu này thì có thể xem chi tiết để có cái nhìn đầy đủ hơn trước khi trận khai mạc diễn ra.
Còn với tôi, nhận định thật sự của tôi là thế này: trận khai mạc thường không phải trận hay nhất. Nó nặng về nghi
